Tôi thích bản thân nỗ lực đến thế

Đăng lúc 14:45:20 17/09/2021

Tôi thích bản thân nỗ lực đến thế

Martin Luther King đã nói câu này trong cuốn tự truyện của mình: “Ông nói điều đau khổ nhất trong cuộc đời không có gì ngoài nỗ lực không ngừng nhưng giấc mộng mãi mãi không cách nào thực hiện được mà cuộc sống của chúng ta chính là như thế”.

Tôi nghe thấy đầu bên kia hành lang thời gian có một giọng nói, “Có lẽ hôm nay không cách nào thực hiện, ngày mai cũng không thể, quan trọng là, nó ở trong lòng bạn. Quan trọng là, bạn luôn luôn nỗ lực”

Khi tôi nhìn thấy đoạn văn này đột nhiên trào nước mắt, đột nhiên cảm thấy tất cả bất bình cùng đau khổ đều đã được phóng thích rồi. Mà tôi nghĩ khi bạn nỗ lực trong cuộc sống đó nhìn thấy đoạn văn này, có hay không cũng vui vẻ thay bản thân? Vui vẻ như những ngày dường như tối tăm trong cuộc sống, tất cả những nỗ lực của bạn đều không phải vô ích cho dù hiện tại nó không có cách nào báo đáp bạn, cho dù nó không có cách nào dùng hình thức quay lại khi bạn cần nhất, nhưng nó sẽ luôn chờ bạn ở đâu đó trong cuộc sống.

Nhiều lúc chúng ta tự hỏi tại sao lại liều mạng như vậy, tại sao lại trả giá nhiều như vậy, từng lười lười nhác nhác, không phải đều cuộc sống sao? Có lẽ bạn bắt đầu tìm kiếm câu trả lời: Một câu trả lời có thể thuyết phục bản thân kiên định tiếp tục đi tiếp, một câu trả lời sẽ không khiến bạn mãi mãi giữ nguyên lực lượng nỗ lực, khi bạn nghĩ đến bạn vẫn có rất nhiều nơi bạn chưa từng đến mà muốn đi, rất nhiều món muốn ăn mà chưa được ăn, còn có cha mẹ trong nhà chưa kịp đáp đền tận hiếu, còn có rất nhiều người thú vị chưa từng gặp, bạn thì không cam chịu thì rục rịch ngóc đầu dậy mà những thứ này chính là ý nghĩa những nỗ lực của bạn.

Nỗ lực của chúng ta không phải vì trở thành người trong mắt người khác chúng ta chỉ muốn trở thành người thỏa mãn trong mắt bản thân mà không bị chính mình khinh miệt. Hy vọng tốc độ thành công của tôi nhanh hơn so với tốc độ già đi của cha mẹ.

Sau khi rời khỏi nhà mới biết lưu luyến gia đình, sau khi nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Cũng thực sự chỉ sau khi trưởng thành khi bản thân biết tính toán cho cuộc sống mới biết được, cha mẹ vì tôi mà trả giá biết bao nhiêu. Ân tình cha mẹ trong những năm này, bị thời gian từng chút từng giọt mài mòn, tôi biết lúc sinh thời tôi đều vẫn không thể, thế nên tôi muốn hết sức khả năng khiến họ vui vẻ. Tôi muốn làm hết sức mình để khiến họ thoải mái hơn chút, tôi chỉ có thể nỗ lực, tôi muốn trở thành niềm kiêu ngạo của họ, tôi muốn họ không còn lo lắng về tình trạng phiêu bạt bên ngoài của tôi.

Tôi muốn mẹ không cần vì chiếc áo len vài trăm tệ mà ngần ngại nữa. Tôi nghĩ đến mình có thể đưa mẹ đi mua sắm, có thể đưa cha mẹ cùng nhau đi du lịch đi ngắm hải xuyên sơn. Tôi nghĩ đến khuôn mặt tươi cười của họ, tôi liền cảm thấy tại nơi này, qua bao nhiêu khổ nhận qua bao nhiêu mệt mỏi đều không tính là gì, sức khỏe và hạnh phúc của họ chính là ý nghĩa nỗ lực của tôi.

Chúng ta đều từng có ngày nhón chân đi đường, trời còn chưa sáng đã ra khỏi cửa, đều đặn là ăn tạm một miếng từng quên đi lần trước đi xem phim có lẽ đã ngủ quên là chuyện khi nào. Và những nỗi đau dường như vô tận vô biên đều giống như một ngôi sao chợt hiện tô điểm thêm cho cuộc sống của bạn. Chúng ta không thể nói rõ đi đến đâu, thì có một ngôi sao soi sáng con đường sau này của bạn.

Tôi có một trái tim không an phận khiến cho cuộc sống của tôi rất vất vả mà tôi thật sự đã thử nhiều loại trạng thái cuộc sống khác nhau. Tôi không có cách nào ở tuổi 20 khi kinh nghiệm còn nông cạn thì xác định bản thân nhất định phù hợp với loại cuộc sống nào. Nhất định sẽ yêu thích một công việc suốt đời, tôi nghĩ đến cuộc sống dài như vậy, thế giới tuyệt vời đến vậy, tôi muốn đi nhìn xem, ngay cả khi chỉ là nhìn một chút.

Những ngày liều mạng nỗ lực dường như đều rành rành trước mắt tôi nhớ những thứ mùi cà phê mịt mù trong không khí, tôi nhớ túi chườm nước nòng chườm vào eo tôi ngày đông. Tôi nhớ đèn đường hừng đông vào sáng, tôi nhớ đến chàng trai cầm sách quên ngày quên đêm, tôi nhớ cô gái dựa vào tường ngủ một cách bất tỉnh.

Nỗ lực của tôi không phải vì đổi lấy thành công, không phải vì vượt qua người khác. Tôi chỉ muốn thể nghiệm một thế giới rộng lớn hơn, tôi chỉ không muốn như vậy dừng bước quá sớm để truy cầu ý nghĩa của sinh mệnh. Tôi không biết khi bạn lần nữa nghĩ đến bản thân từng nỗ lực đến như vậy bạn sẽ hay không cảm thán sự cố chấp và kiên trì của bản thân. Bạn sẽ hay không cảm tạ khi đó, hay là mình kiên trì tiếp tục?

Mỗi một đoạn tiến tới trên con đường nhân sinh đều là một đoạn dốc, khó đi hơn một chút, thì mới gặt hái được nhiều thứ quý hơn. Tôi vĩnh viễn sẽ không quên đi dáng vẻ mình từng liều mạng nỗ lực, trong gương tôi tóc tai rối bù, không kịp trang điểm, không có tâm tình tự sướng hoảng loạn bắt tàu điện ngầm mỗi ngày đều vô cùng thiếu ngủ nhưng người khác nhìn không ra sự kiệt sức của tôi, trong nháy mắt mở ra thì phải đánh máu gà để làm việc học tập, tôi không nghĩ đến lần ngủ trước là bao lâu trước khi tôi thức dậy một cách tự nhiên, tôi cũng đã rất lâu không theo đuổi một bộ phim nào .Nhưng là, tôi thích bản thân tôi như thế, tôi thích bản thân nỗ lực như vậy, ngay cả khi nỗ lực không nhất định có thể đổi lại được cái gì.

Còn bạn, ở đầu kia của điện thoại? Bạn sẽ hay không vội vàng đi trong cơn gió lạnh mùa đông? Nhắm mắt nghĩ ngơi trong điểm dừng ngắn của tàu điện ngầm? Mua một miếng bánh tại cửa hàng thức ăn nhanh ở tầng dưới để giải quyết bữa tối, trong đêm khuya như cũ không dám mệt mỏi. Nhưng tinh thần vẫn khăng khăng kiên trì?

Bạn đã gặp qua cô gái say rượu thút thít suốt đêm khuya? Bạn nghe qua âm thanh tiếng chổi quét lá rơi vào sáng sớm? Bạn nói thực sự chậm một chút cũng có thể  không cần căng thẳng như thế nhưng bạn chỉ là nói mà thôi, bạn vẫn phải nghiến chặt khớp hàm, nỗ lực để sống. Cho nên tôi thường nghĩ ý nghĩa của những nỗ lực của chúng ta rốt cuộc là gì?

Nỗ lực là tôi sẽ sống một cuộc sống phong phú độc đáo trong một đời hàng chục ngày, mà không phải đem một ngày lặp lại hàng vạn lần. Tôi sẽ sát cánh bên người tôi yêu với thân phận không thể nghi ngờ, bất luận anh ta là Phú Giáp Nhất Phương hay là Nhất Vô Sở Hữu. Tôi có thể cho anh ấy cái ôm thật chặt, tôi không phải đang trèo cao khi anh ấy giàu, khi tinh thần anh sa sút tôi có thể cho anh ta sự ấm áp mà những thứ đó, có lẽ là ý nghĩa của những nỗ lực của chúng ta đi.

Tôi muốn cho mình một cơ hội để lựa chọn, một cơ hội sẽ không khiến tôi hối tiếc về sự lãng phí thanh xuân. Một cơ hội để chứng minh bản thân “Tôi có thể”, dù cho chúng ta nỗ lực trả giá tất cả, cũng không hề hồi báo cho chúng ta cái gì nhưng ít ra đã từng nỗ lực, cuộc sống của chúng ta mới sẽ có thêm nhiều khả năng hơn.

Trước khi bạn có thể phát sáng thuộc về mình, sẽ trải qua một nỗi cô đơn vô tận, đen tối dài đằng đẵng còn có những trào phúng cùng chế giễu không thể lý giải. Nhưng may mắn thay mỗi người nghiêm túc nỗ lực sinh tồn, cuối cùng của sinh mệnh đều sẽ có hạnh phúc và vui vẻ mà họ xứng đáng có được. Tôi nghĩ đó là lý do nỗ lực vì để có thể dùng phương thức bạn thích trải qua, cuộc sống trọn vẹn.

 

Trích:https://www.lizhi.fm/

Bản Dịch:Super E.L.F

Biên tập:Mỹ Trinh。

 

097 481 85 34

Để lại tin nhắn cho chúng tôi

Vui lòng để lại lời nhắn, nhân viên tư vấn sẽ liên hệ hỗ trợ bạn