Tha thứ thật sự là buông tha cho bản thân.

Đăng lúc 13:34:36 23/11/2021

Tha thứ thật sự là buông tha cho bản thân.

Trong tiểu thuyết Manchester by the Sea có một câu như thế này. Không phải mọi lỗi lầm đều có thể tha thứ. Cũng không phải mọi nỗi đau đều có thể xoa dịu. Luôn có những thời gian và những chuyện bất lực. Tha thứ cho người khác thì rất dễ, buông tha cho bản thân lại rất khó thành công. Tha thứ nếu không phát ra từ nội tâm, tội gì làm khó bản thân?

Người quá mềm mỏng, thường không dễ dàng được vui vẻ. Một người có bao nhiêu tha thứ trái với lòng, thì sẽ có bấy nhiêu giọt nước mắt ủy khuất. Thay vì tha thứ cho người khác, chẳng bằng buông tha cho bản thân mình. Có một câu nói: “Người có thể tổn thương bạn, đều là người bạn quan tâm.”

Rạng sáng một giờ, kết thúc buổi tụ tập với bạn bè, gọi lái xe về nhà. Kết quả người đến lại là đồng nghiệp Hổ Lâm. Ban ngày đi làm cả ngày rồi, hỏi cô ấy sao tối còn ra ngoài làm tài xế? Cô ấy kể về câu chuyện của mình, khiến người ra đau xót không thôi.

Hổ Lâm đã thương lượng với bản thân. Cùng nhau tham dự làm chuỗi đại lý nhượng quyền thương hiệu. Hổ Lâm trước tiên giao tiền thuê mặt bằng và phí nhượng quyền, mặt tiền sửa sang gần xong, khi cần nhập thiết bị. Hổ Lâm để bạn thân mang tiền đến. Bạn thân lại nói tiền đang dùng vào chuyện khác, bản thân không làm nữa. Nói xong trực tiếp block Hổ Lâm. Hổ Lâm đờ người, mối quan hệ bao năm, hạng mục đôi bên gõ thước kết án, chẳng ngờ bạn thân sẽ lật lọng. Toàn bộ tiền của bản thân đã đầu tư vào đó. Bây giờ rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan nguy hiểm. Hổ Lâm từ trong tức giận hòa hoãn lại, không lùi bước, tìm người thân, bạn bè vay tiền.

Khoảng thời gian đó chịu hết sự thờ ơ và chế giễu. Rất nhiều người xung quanh từ xa nhìn thấy cô ấy thì đi đường vòng. Những ngày sóng to gió lớn, nước mắt trộn cơm, những cực khổ nhọc nhằn, cuối cùng cũng đã vượt qua, cửa hàng đã mở. Hổ Lâm vì nhanh chóng trả tiền, ban ngày làm việc trong đơn vị, tan làm thì làm việc lặt vặt, rạng sáng còn phải làm tài xế bán thời gian. Ngủ không đủ giấc nghiêm trọng, vì để bán đêm có tinh lực làm việc. Lúc ban ngày phải nhân lúc vào nhà vệ sinh, ngồi trên bồn cầu chợp mắt phút chốc.

Hổ Lâm nói, may thay tiền trả gần hết rồi, cửa hàng cũng gần khởi sắc, làm một thời gian nữa, đợi kinh doanh tốt hơn chút nữa. Nhìn nụ cười trên môi cô ấy giống như đang kể chuyện người khác vậy. Tôi hỏi cô ấy, bạn tha thứ cho người bạn thân rồi sao? Cô ấy cười khổ rồi nói: “ Đao không đâm trên thân mình thì không cảm nhận được nỗi đâu như cắt vào.”

Nói không sao, vậy thì quá lừa mình dối người. Sao không thể hề gì nói lời tha thứ. Trái tim sẽ không đồng ý. Tổn thương một khi xảy ra, nỗi đau trên người đã lành lại, sẽ lại giấu trong lòng. Quách Đức Cương nói: “Tổn thương vĩnh viễn sẽ không qua đi, sao có thể qua đi được?” Nếu có thể qua đi thì không thể gọi là xảy ra chuyện rồi. Nếu bạn thậm chí còn không nhớ chuyện này, vậy trên đời của bạn quá oan uổng. Tổn thương nếu không thể tha thứ, đối với bản thân lời cảnh cáo cũng như bảo vệ.

Trong phim: “ Gặp gỡ hạnh phúc” Chân Khai Phóng do Tưởng Hân thủ vai đã kết hôn được 7 năm.  Tự cho rằng tình cảm vững chắc, năm tháng bình yên. Một ngày nọ, Chân Khai Phóng bất ngờ nhận được điện thoại từ công an, hóa ra chồng cùng người phụ nữ thuê chung phòng bị bắt để cô ấy đến đồn công an lĩnh người.

Trong đồn công an, vợ người ta đập đầu gào khóc, đau khổ tột cùng. Mà cô ấy mặt không biểu tình, bình tĩnh làm thủ tục. Sau khi chồng cô bước ra, vội vã xin lỗi và cố gắng cưỡng ép biện bạch. Chân Khai Phóng chỉ bình tĩnh nói: “ Sáng mai chúng ta đến cục dân chính, ly hôn đi.” Người chồng cam đoan nhất định sẽ thay đổi, cầu xin cô ấy đừng ly hôn. Chân Khai Phóng tâm như tro tàn. Chẳng có chút vào nhượng bộ, trực tiếp cho người chồng biết về việc thu xếp phân chia tài sản và quyền nuôi con.

Đối mặt với người chồng ngoại tình, lòng cô như dao cắt, trước mặt người chồng, cô ấy đã kìm nén lại. Khi cô ấy chạy xe đến chỗ rẽ, cởi xuống phòng bị, khi một mình đối mặt với bản thân, cảm xúc kìm nén khó khống chế được, nghẹn ngào khóc.

Sau khi Chân Khai Phóng sụp đổ, lau khô nước mắt, trang điểm tinh tế cho bản thân và dứt khoát ly hôn. Phó Thủ Nhĩ có câu nói: “ Người tổn thương bạn, căn bản chẳng quan tâm bạn, đừng lãng phí thời gian để tha thứ cho họ, phải tin rằng bản thân mình xứng đáng được đối xử tốt. Trong tình cảm, hành vi đánh mất ranh giới cuối cùng như việc phá vỡ các trụ cột của ngôi nhà, dù cho kịp thời dùng thanh gỗ có thể chống đỡ, tương lai khó mà chịu được sóng gió xâm nhập. Triệt để sụp đổ, cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Đối với tổn thương không thể vãn hồi, kịp thời dừng lại những lời tổn hại tạm bự trái với lòng. Nhiều lúc tổn thương một lần, thì không thể tha thứ được nữa. Đối với sự tàn phá của cuộc sống, chúng ta không cách nào trở về quá khứ. Đừng ngại cùng quá khứ vạch rõ giới hạn, trong nhân gian lương bạc này, thâm tình mà sống.

Trong phim “ Đối tác Trung Quốc” có câu thoại: “Hóa ra khoan dung chân chính, không phải là tha thứ cho người khác. Mà là buông tha cho chính mình.” Từng chia sẽ câu chuyện của mình. Vân Phi Vân là huấn luyện viên thể hình, thường xuyên lên núi chạy bộ. Có một ngày, anh ta vừa chạy qua một khúc cua, thì phía sau vang lên tiếng phanh gấp, đợi anh tỉnh táo lại, thì đã nằm trong viện, một chân anh ta đã cắt cụt lên cao.

Vân Phi Vân nói bản thân bị dọa đến mực đầu óc một mảnh trống rỗng, hai mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào cơ thể mình, đợi khi phản ứng lại, suy nghĩ đầu tiên chính là cuộc đời mình xong rồi. Tài xế gây chuyện không chạy, khóc lóc đau đớn sám hối. Vân Phi Vân cầm đồ trên đầu giường đập qua. Tài xế tích cực giao nộp viện phí, chịu trách nhiệm bồi thường, mãi đến hơn ba năm sau khi anh ta xuất viện, tài xế vẫn đến thăm. Vân Phi Vân mắng thì anh ta cũng không nói lại, đánh anh ta cũng không đánh lại. Anh ta thậm chí nhiều lần quỳ xuống xin lỗi. Người tài xế nói: “Tôi thường xuyên gặp ác mộng, không thể ngủ ngon. Vì thế tôi cầu mong sự tha thứ của anh.” Vân Phi Vân đã từng hiểu và tha thứ nhưng khi nghĩ đến anh tài xế trong lúc say, hủy hoại cuộc đời mình, lời tha thứ không thể thốt ra.

Một ngày nọ, Vân Phi Vân đã  lấy hết can đảm, chấp nhận đối mặt với cuộc sống, nghĩ rằng không thể làm huấn luyện viên, thì có thể làm ông chủ. Vân Phi Vân nói với người tài xế lần nữa đến cửa: “Tôi không muốn hận anh nữa, tha thứ tôi không làm được, chúng ta đừng gặp nhau nữa, chuyện này quên đi” Một câu quên đi, không phải ta thứ, chỉ vì buông tha cho bản thân, khiến cuộc đời có thể nhìn về phía trước. Diệc Thư từng nói: Sự trả thù tốt nhất không phải là hạnh thù, mà là sự lạnh nhạt tận đáy lòng.

Trong phim “Dear” Hoàng Bột có câu nói: “Điều tôi làm được nhiều nhất không phải là hận anh, đây là hết mực rồi”. Không trả thù, đã là độ lượng rồi. Lấy ơn báo oán, không lấy trả ơn. Trong cuộc sống không phải mỗi câu “ Xin lỗi” đều đáng được câu “ Không sao”. Không cần phải vì an ủi linh hồn bất an của hung thủ mà ủy khuất bản thân tha thứ cho họ. Không tha thứ, không trả thù là cách hòa giãn tốt nhất đối với những tổn thương.

      Có câu nói rằng “ Chuyện đó xảy ra với người khác là câu chuyện, xảy ra trên chính người mình là số mệnh” Có thể tha thứ, không nói lời tha thứ cũng sẽ tha thứ, cũng thể tha thứ, dù có nói lời tha thứ cũng không thật sự tha thứ. Tổn thương, chỉ là tổn thương. Không phải thuốc giúp thúc đẩy trưởng thành. Nó chưa từng khiến chúng ta tốt hơn. Điều khiến chúng ra trở nên mạnh mẽ mà là mang theo vết thương dũng cảm mà chạy.

Bản thân không nhận thua trước cuộc sống. Người tổn thương bạn, không xứng đáng với những điều tốt đẹp của bạn. Đừng dễ dàng nói lời tha thứ mà phải buông tha cho bản thân. Nguyện rằng quãng đời khía sau của bạn, năm tháng không tổn hại, những người gặp được đều là người tốt.

 

Trích:Bản gốc:Tiếng Trung Super E.L.F

Bản Dịch:Super E.L.F

Biên tập:Mỹ Trinh。

 

097 481 85 34

Để lại tin nhắn cho chúng tôi

Vui lòng để lại lời nhắn, nhân viên tư vấn sẽ liên hệ hỗ trợ bạn